Bài thơ trữ tình thất ngôn đầy “nam tính “của nhà thơ tình ông tiên.

Đặc trưng của thơ trữ tình mà ta dễ dàng nhận thấy đầu tiên đó là sự lãng mạng,và hệ thống cảm xúc mà tác giả đã đặt vào bài thơ khác với các thể loại văn học khác như các tác phẩm văn xuôi đôi khi đó chỉ là lời diễn tả lại cảm xúc của tác giả,lời tự sự của tác giả thông qua những hình ảnh sự vật đã gắn liền với cảm xúc đó.Nhưng đối với thơ trữ tình đó lại là một sự truyền tải hoàn toàn khác đó chính là cảm xúc thật là bộc lộ trực tiếp của chính bản thân tác giả, là tiếng lòng của sâu thẳm của nhà thơ . Dưới đây là bài thơ trữ tình thất ngôn minh họa điển hình của Nhà Thơ tình Ông Tiên.

—————————————————————————

NỒNG CHÁY TÌNH ANH

Hãy đến bên anh thắp nến hồng
Đôi mình chấm dứt cảnh phòng không
Toàn tâm toàn ý yêu em hết
Viên mãn duyên tình thoát đợi mong

Phụng loan gối đó phải là đôi
Ta sẽ đắm say quyện chặt môi
Trao gửi ái ân trong mọi khắc
Chữ tình cháy bổng mãi lên ngôi

Nắm tay anh nhé hỡi người thương
Ta sẽ cùng đi khắp nẽo đường
Sông núi nghìn trùng anh chẳng sợ
Miễn em chung lối thỏa niềm vương

Em là tất cả của đời anh
Anh mãi khát khao giấc mộng lành
Hãy đến bên anh muôn vạn kỷ
Trao em trọn nhịp khúc tơ mành

 

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*